Khi nhắc đến Bhutan, nhiều người nghĩ ngay đến Tiger’s Nest, những tu viện cổ kính hay chỉ số Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness). Thế nhưng, với những người yêu hàng không, Sân bay Quốc tế Paro (Paro International Airport) lại là một biểu tượng đặc biệt. Đây được xem là một trong những sân bay có độ khó hạ cánh cao nhất thế giới, và cũng là lý do chỉ một số rất ít phi công được cấp chứng nhận để khai thác đường bay này.
Vậy điều gì khiến Paro trở nên đặc biệt đến vậy?
Địa hình khiến mọi chuyến bay đều là một thử thách
Sân bay Paro nằm ở độ cao khoảng 2.235 m so với mực nước biển, giữa một thung lũng hẹp được bao bọc bởi các dãy núi Himalaya cao trên 5.000 m.
Không giống nhiều sân bay quốc tế có vùng tiếp cận rộng và bằng phẳng, Paro yêu cầu máy bay phải luồn qua những khe núi, bám sát địa hình trước khi căn chỉnh để tiếp cận đường băng. Chỉ cần một sai lệch nhỏ về tốc độ, độ cao hoặc hướng bay cũng có thể khiến việc tiếp cận trở nên khó khăn hơn.
Không có đường tiếp cận tự động
Tại nhiều sân bay lớn trên thế giới, máy bay có thể sử dụng hệ thống hạ cánh bằng thiết bị (ILS) để hỗ trợ phi công trong điều kiện tầm nhìn hạn chế.
Trong khi đó, Sân bay Paro không có hệ thống ILS cho quy trình hạ cánh, nên phi công phải chủ yếu dựa vào quan sát trực tiếp, kinh nghiệm và khả năng điều khiển máy bay bằng tay để thực hiện toàn bộ quá trình tiếp cận. Điều này đòi hỏi sự tập trung và kỹ năng rất cao.
Thời tiết thay đổi nhanh
Do nằm giữa vùng núi cao, điều kiện thời tiết tại Paro có thể thay đổi chỉ trong thời gian ngắn. Gió thung lũng, mây thấp, sương mù hoặc nhiễu động không khí đều có thể ảnh hưởng đến quá trình cất và hạ cánh.
Vì vậy, phần lớn các chuyến bay đến Paro chỉ được khai thác vào ban ngày, khi điều kiện quan sát tốt nhất.
Đường băng không dài
Đường băng của Sân bay Paro dài khoảng 2.265 m, ngắn hơn nhiều sân bay quốc tế hiện đại.
Kết hợp với địa hình đồi núi bao quanh, phi công cần xác định chính xác thời điểm tiếp đất và kiểm soát tốc độ ngay từ những giây đầu tiên sau khi hạ cánh.
Phi công phải trải qua chương trình huấn luyện đặc biệt
Không phải phi công nào cũng có thể điều khiển máy bay đến Paro.
Để được cấp phép, phi công của Bhutan Airlines và Drukair phải hoàn thành chương trình huấn luyện chuyên biệt, bao gồm:
- Học lý thuyết về địa hình và điều kiện khai thác tại Paro.
- Thực hành trên buồng lái mô phỏng (nếu áp dụng với từng loại tàu bay).
- Bay cùng cơ trưởng hoặc phi công huấn luyện đã được chứng nhận.
- Thực hiện nhiều chuyến bay đánh giá trước khi được phép khai thác độc lập.
- Duy trì năng lực khai thác thông qua các chương trình kiểm tra định kỳ.
- Nhờ quy trình đào tạo nghiêm ngặt này, các chuyến bay đến Bhutan luôn được thực hiện theo những tiêu chuẩn an toàn cao.
Trải nghiệm hiếm có đối với hành khách
- Đối với hành khách, việc hạ cánh tại Paro là một trải nghiệm khó quên.
- Qua ô cửa sổ máy bay, bạn sẽ nhìn thấy những dãy núi Himalaya hùng vĩ, các ngôi làng nhỏ, cánh đồng xanh và những tu viện nằm trên sườn núi.
- Máy bay nhẹ nhàng chuyển hướng giữa các ngọn núi trước khi chạm bánh xuống đường băng, mang đến một trải nghiệm mà rất ít sân bay trên thế giới có được.
Đây cũng là lý do nhiều người xem hành trình bay đến Bhutan là một phần không thể thiếu của chuyến đi.
Kết luận
Việc chỉ có một số ít phi công được phép hạ cánh tại Paro không phải để tạo nên sự khác biệt, mà xuất phát từ những yêu cầu nghiêm ngặt về địa hình, điều kiện khai thác và tiêu chuẩn an toàn.
Đằng sau mỗi chuyến bay đến Bhutan là hàng nghìn giờ huấn luyện, kinh nghiệm tích lũy và sự phối hợp chặt chẽ giữa phi công, kiểm soát không lưu và đội ngũ kỹ thuật. Chính điều đó đã giúp mỗi chuyến hạ cánh tại Paro vừa an toàn, vừa trở thành một trong những trải nghiệm hàng không đáng nhớ nhất thế giới.



